50 tuổi nhưng bà Nguyễn Thị Hiển như già khọm đi. Người đàn bà khuôn mặt hiền lành nhưng khắc khổ, hết chạy vào trong nhà với chồng rồi lại chạy ra căn buồng nơi đầu hồi đứng trân trân nhìn đứa con trai đang nằm thiếp đi trên giường. Ngó ra cửa, thằng út đang ngồi trên chiếc xe lăn, nghĩ vẩn vơ gì mà nhìn mông lung ra khoảng không gian trước nhà. Bỗng nghe tiếng gọi ở trong gian buồng trong, bà chớp chớp đôi mắt ngăn dòng nước chảy ra rồi te tái chạy vào trong.
Ông Chu Đình Thiệu (SN 1960) – chồng bà Hiển từ một người khỏe mạnh bỗng trở thành người tàn tật sau một vụ tai nạn năm 2013. Ông vốn có nghề thợ mộc trong tay nhưng mỗi tội nhà đông con quá nên làm lụng cật lực cũng chỉ đủ ăn. Sau bao nhiêu năm tằn tiện, tích cóp, rồi cô con gái đi xuất khẩu lao động gửi về được ít tiền cộng với vay mượn anh em ông dựng được căn nhà 3 gian rộng rãi để an hưởng tuổi già. Ai ngờ, căn nhà xây chưa được bao lâu thì ông gặp nạn khi khoản nợ 100 triệu đồng vẫn chưa trả được 1 đồng nào.
Sau vụ tai nạn ngã từ trên cây xuống, ông Thiệu trở thành người tàn phế với một nửa thân dưới không cử động được.
Hồi tháng 8/2013, trong một lần trèo lên cây để chặt cành, ông Thiệu bị ngã xuống đất. Cú ngã quá mạnh khiến ông bị gãy 2 xương sườn, gãy cột sống, đứt tủy. Sau lần phẫu thuật nối tủy không thành công, ông thành người tàn phế, nửa thân dưới bị liệt không cử động được. Không còn cơ hội chữa trị, gia đình đành đưa ông về nhà.
Cuộc sống mới của ông là chiếc giường trong căn phòng tối. Ông sợ ánh sáng, sợ mọi thứ chuyển động xung quanh mình. Từ người trụ cột của gia đình trở thành gánh nặng của vợ con khiến ông nghĩ ngợi, tâm tính thay đổi, luôn cáu kỉnh, gắt gỏng với mọi người. Gần như cả ngày bà Hiển chỉ có thể quanh quẩn bên chồng, hết lo cơm nước, tắm rửa, vệ sinh cho chồng hoặc đơn giản chỉ là có mặt ở đó để nghe ông cằn nhằn. Mặc, ông nói gì bà cũng chỉ ngồi bên cạnh, hết xoa bóp tay chân lại cố gắng lật người chồng lên để tránh lưng bị thối thịt do nằm một chỗ quá lâu.
Bao nhiêu tiền của dồn cho chồng chữa bệnh, khối nợ cứ lớn dần lên thì tai họa lại tiếp tục ập vào gia đình bà. Rơm rớm nước mắt, bà Hiển kể: “Ngày ông Thiệu bị nạn, thằng Đạt chạy đôn chạy đáo khắp nơi. Nói thật, không có nó tui cũng không biết làm thế nào để vượt qua. Ông ấy về nhà, thành người tàn phế, Đạt thay cha cáng đáng việc gia đình. Nhưng giờ thì…”, bà bỏ lửng câu nói ở đó, dẫn khách sang phòng con trai.
“Ngày trước nó to khỏe lắm, ngót nghét 80 cân, giờ thì xọp đi, được hơn 50 cân chứ mấy”, bà nhìn đứa con trai xót xa nói. Chu Đình Đạt (SN 1994) bị thức giấc bởi người lạ, uể oải mở mắt ra rồi nhăn nhó vì đau mỗi khi cử động.
Tháng 9/2014, Đạt thấy đau lưng nên đến một phòng khám để kiểm tra. Sau khi thăm khám, bác sỹ kê thuốc cho uống. Uống xong đợt thuốc thì đôi chân không còn đi được. Đi châm cứu mãi, Đạt mới đi lại được tuy khó khăn hơn trước. Đến bệnh viện kiểm tra, làm đủ các xét nghiệm, bác sỹ kết luận bị U rễ thần kinh và cho chuyển lên tuyến trên điều trị. Tiền không có, Đạt nằng nặc đòi ở nhà vì không muốn mẹ nặng gánh hơn nữa.
Không rõ tại không được chạy chữa hay do ảnh hưởng của những lần uống thuốc trước mà Đạt bị trướng bụng, mặt phù, da vàng như nghệ. Đi bốc thuốc bắc, thầy thuốc bảo gan bị tổn thương nặng, khuyên đi viện sớm nhưng lấy tiền đâu mà đi?
Nhìn cha nằm bất động một chỗ, nhìn mẹ ngày càng thêm héo hon, Đạt như bị ai nắm lấy tim mà bóp nghẹt. Thương mẹ, thương cha, thương em, chị gái Đạt xin phép nhà chồng đưa con về phụ mẹ chăm sóc cha và em. Thỉnh thoảng thấy em len lén mở chiếc ví, ngắm nghía ảnh một cô gái chị không nén nổi tiếng thở dài.
Mình mang bệnh tật, gia đình nặng gánh nên Đạt chẳng dám nghĩ xa xôi gì dù hai gia đình đã đi lại với nhau. Vậy nhưng, bệnh tật của Đạt không thể ngăn cản được tình yêu của cô gái Phạm Thị Lan (SN 1994). Cô nằng nặc đòi cưới để có thể chăm sóc người mình yêu. Cuối cùng, hai gia đình cũng phải chấp nhận nguyện vọng của Lan. Mấy mâm cơm nho nhỏ được bày biện để đón cô gái về nhà chồng bằng một đám cưới không giống ai.
Nhìn chồng, nhìn con, nhìn thằng út nhúc nhắc đi lại do hậu quả của bệnh bại não, bà Hiển thương mình bao nhiêu thì xót xa cho cô con dâu mới bấy nhiêu. Cô về làm dâu, bà được đỡ đần nhiều lắm, nhất là trong việc chăm sóc Đạt, nhưng đời còn dài mà bệnh tình thằng Đạt thì…. Bà cũng chẳng dám nghĩ đến nữa.
“Trời có thương thì cho tôi sức khỏe để lo cho chồng, cho con. Như ông Thiệu nhà tôi thì tôi cũng hết cách rồi nhưng còn thằng Đạt? Giá tôi có điều kiện mà đưa nó đi khám rồi chữa bệnh…”, bà Hiển bỏ lửng câu nói ở đó, nhìn lên mái nhà vẫn còn tươi màu ngói mới. Nợ xây nhà trả chưa xong nhưng có khi bà cũng phải bán nhà mà lo cho con. Nhưng bán rồi, nhà hai ba người bệnh biết chui rúc vào đâu bây giờ?!